Những ngày cận Tết Nguyên đán, khi phố phường bắt đầu khoác lên mình sắc màu rực rỡ của đào, mai và đèn hoa, khi dòng người tất bật mua sắm, thu xếp hành lý để trở về quê sum họp, thì phía sau cánh cửa phòng trực của Trung tâm điều khiển hệ thống điện Đà Nẵng, nhịp làm việc vẫn diễn ra đều đặn như thường nhật. Trên các màn hình giám sát, thông số vận hành liên tục cập nhật, phụ tải tăng cao theo từng giờ, những cuộc gọi điều hành vẫn nối tiếp nhau. Với những điều độ viên trực ca, Tết không bắt đầu bằng kỳ nghỉ, mà đến bằng trách nhiệm giữ cho hệ thống điện vận hành an toàn, liên tục, để ánh sáng và dòng điện không gián đoạn trong từng mái nhà.
Với những điều độ viên, một ca trực an toàn chính là điều kiện tiên quyết cho một cái Tết trọn vẹn
Gần cuối buổi chiều, khi ca trực của anh Cao Xuân Hạnh - điều độ viên Trung tâm điều khiển hệ thống điện Đà Nẵng 2 kết thúc, không khí trong phòng làm việc có chút khác biệt so với ngày thường. Sau khi hoàn tất bàn giao, kiểm tra lại lần cuối tình trạng vận hành và ghi chép sổ trực, anh nhanh chóng thu dọn đồ đạc, khoác chiếc balo nhỏ đã chuẩn bị sẵn rồi bước ra hành lang. Những ngày này, hầu như ca nào cũng vậy, cứ hết giờ là anh em lại rời vị trí nhanh hơn thường lệ để kịp chuyến xe về nhà. Không cần ai giục, nhịp bước tự nhiên cũng gấp gáp hơn, bởi phía trước là gia đình đang chờ đợi.
Gắn bó nhiều năm với công việc điều độ, anh Hạnh đã quen với việc trực xuyên lễ, xuyên Tết. Anh hiểu rằng hệ thống điện không có khái niệm nghỉ ngơi, đặc biệt vào dịp cuối năm khi nhu cầu sử dụng điện tăng cao cho sản xuất, kinh doanh và sinh hoạt. Mỗi thao tác điều hành, mỗi quyết định xử lý sự cố đều phải chính xác, kịp thời. “Gần Tết ai cũng mong về sớm, nhưng phải xong việc, hệ thống ổn định thì mới yên tâm rời ca,” anh chia sẻ giản dị. Với anh và đồng nghiệp, ca trực an toàn chính là điều kiện tiên quyết cho một cái Tết trọn vẹn.
Từ cơ quan ra bến xe buýt chỉ cách vài trăm bước chân, nhưng vào những ngày giáp Tết, quãng đường ngắn ấy bỗng trở nên dài hơn bởi dòng người và xe cộ đông đúc cùng cảm giác nôn nao của người sắp trở về nhà. Hai bên đường, những sạp hoa xuân trải dài, sắc vàng của mai, sắc hồng của đào chen nhau khoe sắc, tiếng rao bán hàng hòa cùng tiếng còi xe tạo nên nhịp điệu rộn ràng đặc trưng của mùa cuối năm. Giữa đám đông ấy, người điều độ viên vẫn còn nguyên bộ đồng phục sau ca trực, balo gọn nhẹ trên vai, bước chân thoăn thoắt như sợ lỡ chuyến.
Bến xe Tam Kỳ chiều cận Tết lúc nào cũng tấp nập. Những chuyến xe Tam Kỳ – Đà Nẵng liên tục ra vào, hành khách tay xách nách mang quà cáp, ai cũng tranh thủ từng phút. Anh Hạnh nhanh chóng tìm một chỗ ngồi sát cửa sổ, tranh thủ nhắn tin về cho gia đình báo giờ về đến. Sau nhiều giờ tập trung trước màn hình điều hành, khoảnh khắc ngồi yên trên xe, nghe tiếng động cơ khởi động, bỗng trở thành phút nghỉ ngơi hiếm hoi. Gương mặt vẫn còn chút mệt mỏi sau ca làm, nhưng ánh mắt đã ánh lên niềm háo hức của người sắp được sum họp.
Chiếc xe lăn bánh rời bến, thành phố dần lùi lại phía sau với những dãy đèn sáng rực và chợ hoa nhộn nhịp. Qua ô cửa kính xe, dòng người vẫn hối hả ngược xuôi, mang theo bao dự định cho năm mới. Với anh Hạnh, quãng đường từ Tam Kỳ ra Đà Nẵng không chỉ là hành trình di chuyển, mà còn là khoảng thời gian để thả lỏng sau những giờ làm việc căng thẳng, để nghĩ về bữa cơm gia đình, về tiếng cười của con nhỏ đang chờ ba về. Tết vì thế đến một cách chậm rãi, giản dị, bắt đầu từ chính chuyến xe chiều muộn ấy.
Nhiều năm làm nghề, anh bảo mình đã quen với việc đón Tết muộn hơn người khác một nhịp. Khi nhiều người đã bắt đầu nghỉ ngơi, anh và đồng nghiệp vẫn thay nhau bám ca, bám trực. Thế nhưng, phía sau sự chậm trễ ấy là niềm tự hào thầm lặng, bởi chính những ca trực liên tục đã góp phần giữ cho dòng điện luôn thông suốt, để mỗi khu phố sáng đèn, mỗi gia đình có một cái Tết đủ đầy.
Những chuyến xe rời Tam Kỳ trong chiều cuối năm cứ thế nối nhau lăn bánh, mang theo bao người lao động trở về với mái ấm. Trong dòng người vội vã ấy, anh Cao Xuân Hạnh và những điều độ viên vẫn lặng lẽ rời ca sau mỗi ngày làm việc, hoàn thành nhiệm vụ và trở về sum vầy trên những chuyến xe đong đầy háo hức. Và từ những công việc thầm lặng đó, mùa xuân của cộng đồng được thắp sáng, trọn vẹn hơn trong từng nếp nhà nồng ấm hơi Xuân.
Tác giả: ĐNPC